Em nè,

Đêm qua, anh đã có một giấc mơ.


Anh thấy mình đứng trên một lối mòn đất nện, mặt đường còn hằn lại dấu chân của những con người cũ. Hai bên rợp những hàng cây cao vút, tán lá đan vào nhau thành một vòm xanh thẫm, lọc ánh sáng thành từng vệt vàng mỏng rơi xuống mặt đường. Lối đi không có đích đến, mà hai hàng cây cứ thế kéo dài đến bất tận, như thể chính sự bất tận ấy mới là đích đến thật sự.

Và rồi, anh bắt đầu ngửi thấy những mùi hương. Mùi đất sau cơn mưa. Mùi của nắng, cái mùi khô và ấm mà chỉ buổi trưa hè mới có. Mùi mùn gỗ. Mùi những món ăn anh đã nếm suốt thời thơ ấu, những thứ mùi mà mỗi lần thoáng qua là cả một khoảng trời ký ức ùa về không kịp cản.

Giữa những mùi hương ấy, anh còn nghe thấy cả những âm thanh. Tiếng sáo ai đó thổi từ xa, len lỏi giữa những tán lá. Tiếng trẻ con khóc, rồi tiếng trẻ con cười, hai thứ âm thanh ấy cứ đan xen vào nhau. Tiếng đàn trầm buông từng nốt chậm rãi. Và tiếng mẹ, dù anh không nghe rõ mẹ nói gì, nhưng anh nhận ra ngay, bởi có lẽ tiếng mẹ là thứ duy nhất mà ta không cần hiểu, chỉ cần nghe là đã thấy bình an.


Trên lối mòn ấy, anh cứ đi.

Đi tiếp. Đi mãi.

Dần dần, một cánh cửa hiện ra. Anh bước qua. Trước mặt là một không gian rộng lớn như thánh đường, với những hàng ghế gỗ sẫm màu kéo dài mãi theo chiều ngang, đến mức mắt không thể chạm tới rìa. Mặt ghế nhẵn bóng, như đã từng được ngồi bởi rất nhiều người. Sàn đá lát theo hình chữ thập, mỗi bước chân đặt xuống vang lên một tiếng, vọng vào khoảng lặng thiêng liêng. Trên những cột chống, từng cây nến cháy với ngọn lửa yên tĩnh và vững chãi, bóng chúng in lên tường thành những hình thù huyền bí, siêu trần.

Phía sau, cánh cửa bỗng đóng sầm lại.

Anh có sợ. Anh đứng im một lúc.


Nhưng rồi, có một mùi hương.

Một mùi hương chợt lướt qua, xao xuyến và thân quen đến kỳ lạ. Nó thoảng nhẹ thôi, nhưng cũng đủ để vai anh buông lỏng xuống, đủ để anh thở nhẹ ra, và đặt xuống một gánh nặng nào đó đã mang trong lòng từ rất lâu.

Anh không tả được nó, không xác định được mùi hương ấy từ đâu đến hay thuộc về ai. Nhưng nó làm anh thấy nhẹ nhõm lắm. Cảm giác giống như một đứa trẻ tưởng rằng mình đã đi lạc giữa chợ đông, bỗng nhận ra bàn tay mẹ đã luôn nắm lấy tay mình tự bao giờ.


Thứ mùi hương thân quen ấy đã dẫn lối anh.

Và anh đã bước.

Bước tiếp. Bước mãi.

Đi qua mỗi hàng ghế, hàng ghế ấy được lấp đầy bởi những con người thân thiết, những kỷ vật cũ, những khoảnh khắc anh tưởng đã quên từ lâu. Mỗi bước là một lần nhìn lại. Mỗi bước là một lần lật từng trang của một cuốn sách mà mình đã luôn là nhân vật chính mà không hay.

Cuối dãy hàng ghế, xa xa, một cây thánh giá khổng lồ hiện lên. Hình như nó đang phát sáng. Anh tiến lại gần, và nó ngày một sáng hơn. Rồi từ đó vang lên một giọng nói trầm ấm, gần gũi vô cùng:

"Chạm vào đây."

"Chạm vào đây."

Anh cứ cố nhớ xem đã nghe giọng nói này ở đâu, mà không thành. Tiếng vọng chầm chậm, đều đặn, to dần theo mỗi bước chân anh đi tới.

Và rồi, anh đã đứng trước cây thánh giá. Anh ngập ngừng, bởi không biết phía bên kia của khoảnh khắc ấy là gì. Nhưng anh vẫn giơ tay lên, chậm rãi, và chạm vào.

...

Theo chuyển động của cánh tay anh, mọi thứ bắt đầu tan ra. Ánh nến kéo giãn dài rồi mất. Hoa văn trên tường nhạt từng đường nét một. Hàng ghế gỗ trở nên trong suốt, rồi không còn nữa. Mùi hương thân quen xao xuyến nán lại sau cùng, không nỡ rời đi, trước khi cũng tan vào khoảng không trắng bất tận và thuần khiết bao quanh anh.

Anh đứng giữa khoảng trắng ấy, thầm tự hỏi: “Phải chăng mình đang ở chốn thiên đường?”

Rồi anh lại nghe, thoang thoảng thôi, những âm thanh và mùi hương nơi lối mòn đất nện lúc ban đầu. Lần này chúng dìu dịu, nhẹ êm, như thể một người đang chìm dần vào một giấc ngủ sâu.


Dần dần, khoảng trắng bất tận bắt đầu mờ đi.

Trọng lực quay trở lại cơ thể. Anh cảm nhận được linh hồn mình đang trở về chỗ cũ, len vào từng ngón tay, từng đầu ngón chân, từng nhịp thở. Đằng sau màn sương còn sót lại, là chiếc rèm màu nâu sẫm, với hoa văn em đã chọn trong ngày đầu tiên dọn về nhà mới. Anh chưa biết là sáng hay tối. Nhưng anh biết mình đang nằm trên giường.

Anh lại ngửi thấy mùi hương ấy. Thứ mùi hương xao xuyến và thân quen đã dẫn lối anh trong giấc mơ. Anh nhìn xuống, và chạm mắt anh là mái tóc của em, đang cọ nhẹ dưới cằm anh.

Em đang ngủ, bình yên đến mức anh không dám cử động. Đôi hàng mi khẽ cựa như đang theo đuổi điều gì đó dịu dàng trong giấc mơ riêng của em. Nhịp thở lên xuống đều đặn, ấm áp, tĩnh tại, thực hơn bất cứ thứ gì anh vừa mới trải qua.

Ôi, thì ra thứ mùi hương đã dẫn đường cho anh đó, chính là em.

Vẫn luôn là em.

Anh khẽ áp môi lên mái tóc em, và thì thầm rằng:

“Cảm ơn em vì đã làm đẹp giấc mơ của anh nhé."

"Ngủ ngon nha em.”