Em yêu dấu,

Nhìn em miệt mài với công việc, đắm chìm trong những bộn bề lo toan của cuộc sống, đôi lúc đến quên cả chăm sóc bản thân, anh thấy xót lắm. Có những đêm anh thức giấc, nằm nghĩ về em, về đôi vai nhỏ đang gánh vác cả một bầu trời trách nhiệm, anh đã tự hỏi rằng: liệu em có biết, rằng đang có một người đang lặng lẽ dõi theo từng bước chân của em?


Em này, điều gì đã khiến em cố gắng đến thế?

Ngọn lửa nào đang rực cháy trong em?


Anh chưa biết hết quá khứ của em, chưa hiểu trọn vẹn những sự kiện hay kỷ niệm đã hun đúc nên con người em của ngày hôm nay. Nhưng anh biết, đằng sau ánh mắt kiên cường ấy, có một câu chuyện đang được viết nên bằng nước mắt lẫn những giọt mồ hôi.

Thật buồn cười, nhưng cũng thật kỳ diệu, là anh hoàn toàn hiểu cho động lực cháy bỏng đó của em, bởi anh cũng đã từng trải qua giai đoạn tương tự, dù với những lý do có thể khác nhau.

Để kể em nghe một chút về anh, thì bản thân anh không lớn lên trong sự trù phú, hay sự giàu nứt đố đổ vách. Không có lượng tài sản thừa kế khổng lồ, cũng không có con đường trải sẵn hoa hồng nào dành riêng cho anh. Thứ giàu sang duy nhất mà anh được trải nghiệm là sự giàu sang về tình thương, về tình người. Và anh vẫn luôn mang trong mình thứ gia tài vô giá ấy như một ngọn đuốc chỉ đường dẫn lối trên con đường đời này.

Cộng thêm những trắc trở phát sinh về sau, mà từ những năm tháng còn học cấp ba, anh đã chấp nhận rằng mình sẽ bắt đầu từ con số không. Anh đã hiểu rằng những gì anh làm từ nay về sau sẽ không chỉ cho riêng anh, mà còn là nền tảng cho con cháu, lẫn những thế hệ nối tiếp sau này.


Nên về sự cố gắng, vất vả, lẫn đấu tranh, thì anh rất hiểu.


Nhưng em ạ, dù hiểu, anh vẫn không thể ngừng thấy xót cho em. Cái xót này không phải là sự thương hại đâu, mà đơn giản chỉ là thứ xót xa của một người đứng bên đường, khi nhìn em gánh vác cả thế giới, chỉ ước được san sẻ dù chỉ một phần gánh nặng.

Anh biết em sẽ không dừng lại. Và anh cũng sẽ không bảo em nên dừng lại đâu, dù một phần rất nhỏ trong tâm anh vẫn ước em dừng lại. Ước em được nghỉ ngơi. Ước em có thể đặt mọi gánh nặng xuống và cảm thấy nhẹ nhõm dù chỉ một lần.

...

Vậy nên, em thương yêu, hãy cứ an tâm mà chinh phục những mục tiêu, cùng những giấc mơ mà em đã đặt ra cho bản thân nhé.

Anh mong em cảm nhận được tấm lòng, cùng sự quan tâm của anh phảng phất trong làn gió êm ái mỗi khi chúng lướt qua hàng mi đen tuyền của em. Những lúc em nhắm mắt và cảm thấy những giọt sương đọng trên gò má ửng hồng, đó là những lời yêu pha lê, trong ngần của anh dành tặng cho em đó.

Anh mong được là một chiếc gối mềm mại, nơi em có thể đặt mái tóc rối bời vì mỏi mệt xuống. Mái tóc ấy, dù có rối bời đến đâu, vẫn luôn thơm nồng mùi hương của em — thứ mùi hương anh đã đem lòng yêu da diết từ những ngày đầu tiên. Chiếc gối của anh sẽ có màu mà em yêu thích, dệt từ chất vải em ưa chuộng, và sẽ luôn dịu mát, luôn sạch sẽ. Như một bến đỗ bình yên sau những chuyến hải hành đầy bão tố, nó sẽ dìu dắt em đến những giấc mơ thư giãn, đẹp đẽ nhất mà em xứng đáng được mơ.

Mảnh đất của anh sẽ luôn màu mỡ, ươm trồng những trái quả ngọt lành nhất để nuôi dưỡng em, lẫn những đóa hoa tươi tắn nhất để làm đẹp những ngày em trở về. Và dù mùa màng có thất bát, dù hạn hán có kéo dài, anh vẫn sẽ cày xới, vẫn sẽ gieo trồng. Bởi anh tin rằng, chừng nào em còn cần một nơi để đặt chân tới, anh sẽ không bao giờ để cho mảnh đất này khô cằn.

...

Tâm tư anh, chắc đến vậy thôi em à.

Nếu có một lúc nào em cảm thấy mệt mỏi, hay đôi chân không còn muốn bước tiếp. Nếu đôi tay không còn sức nắm giữ, hay trái tim đã kiệt quệ. Thậm chí, nếu tâm hồn em không còn muốn gì khác ngoài bỏ cuộc.

Bất kể là điều gì, bất kể vào lúc nào.
Hãy cứ về với anh.

Về với anh, em nhé.

Về với anh, anh thương.